Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Bao La

BAO LA
Ngày lễ 30/4 - 01/05/2016. Những ngày nghỉ lễ dài ngày trường học phải đóng cửa, các TNV hầu hết là sinh viên xa quê được dịp trở về nhà, FB tràn ngập lời reo ca vui mừng, hàng nghìn linh hồn được giải phóng khỏi thành phố. Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng càng thêm vắng vẻ, cả tầng 10 chỉ còn một hai em ở trong phòng. Trong không gian tĩnh mịch đó thỉnh thoảng lại vang lên tiếng dạy học rất khẽ...


Các buổi học tôi không thấy cô giáo này ngồi lúc nào, toàn đứng suốt từ đầu tới cuối khép nép trong góc, rồi bị cậu "học trò" chê nào là dạy dở, nào là giọng nói khó nghe, nào là không muốn học. Vất vả là vậy mà chỉ thấy cô bé cười cười thôi. 
- Sao em không về quê?
- Dạ thôi để hè về luôn cho tiết kiệm thầy ạ. 
- Có buồn không? Sao em không đi chơi?
- Dạ em thích dạy cho các em.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, bao kỉ niệm vui có, buồn có. Cô bé nhút nhát, rất sợ chuột, hay hờn dỗi, thường bị mọi người trêu ghẹo ngày nào đã là quản lý nhóm TNV dạy học cho các em nhi, quản lý in ấn đồng phục, quản lý nhóm tặng tóc giả cho bệnh nhân... 
- Công việc này rất khó đây. Dự án mình không có nhiều tiền mua tặng tóc giả cho bệnh nhân em ạ. 
- Dạ em sẽ cố gắng hết sức thầy.
Bằng nhiệt huyết và tình cảm bao la, cô bé đã kết nối được với rất nhiều tiệm bán tóc giả và đã giúp mang tới cả trăm bộ tóc giả cùng nụ cười tươi rói và sự tự tin đến các cô bệnh nhân.
Tình nguyện thì ai cũng biết tính chất phập phù của các hoạt động, TNV ai mà chẳng có công việc học tập, thi cử, đi làm thêm... riêng của mình? Nhóm cho mượn sách báo vào tối T.6 và chiều CN cũng rơi vào tình trạng tương tự khi không đủ người để hoạt động. Rồi thiếu sách, thiếu báo. Trong khi các cô chú bệnh nhân thì cứ mong ngóng để được đọc sách báo. 
- Em làm được không? 
- Dạ được thầy, em sẽ cố gắng! 
Quản lý hoạt động của một nhóm cũng là khó khăn vất vả rồi, đằng này cô bé lại làm biết bao nhiêu việc. 
- Em có đi làm thêm ở ngoài không?
- Dạ có. Trước đây em làm ở cửa hàng bán mũ ở dưới trung tâm.
- Sao em không tiếp tục làm để có thêm thu nhập?
- Dạ, em cũng không biết nữa...
Cô bé nhút nhát, rất sợ chuột, hay hờn dỗi, thường bị mọi người trêu chọc đó lại kết nối với Đài truyền hình đến làm phóng sự về dự án. Nhưng bạn sẽ không thấy cô bé xuất hiện trong phóng sự đâu. Cũng ít người biết cô bé là thành viên trong Ban quản trị dự án lắm. Trên FB cô bé không nói gì về hoạt động của mình đâu. Không nói nhiều, không cần thể hiện trước mặt mọi người để mà làm gì, đúng không? Chỉ cần yêu những cái gì mình làm, yêu cô chú bệnh nhân tội nghiệp, yêu các em nhỏ điều trị xiết bao đớn đau với một tấm lòng BAO LA là được rồi nhỉ?
Và đó là cách mà con người ta trưởng thành!
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét