Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Câu chuyện của một cậu bé

Hãy để tôi viết một vài dòng về cậu bé đáng yêu này, rồi thôi.
- Chị ơi, cái gì mà bay ngang qua bầu trời mà vèo vèo ấy chị? ( em vừa nói vừa diễn tả bằng tay làm tôi không khỏi bật cười)
- Em nói tên lửa hả? Cái như máy bay mà bay nhanh nhanh đó hả?
- Không, cái mà bay ngang qua ban đêm đó!
- À, em nói sao băng đúng không? Em thấy vệt sáng sáng bay qua bầu trời đúng không?
- Dạ. Sao mà có sao băng hả chị?
- À đó là các mảnh vỡ thiên thạch khi va vào tầng khí quyển nó bị nổ tung nên em thấy nó phát sáng đó. ( lúc đó vì em hỏi vội nên tôi cũng chả biết tôi trả lời có đúng không, và cũng không nghĩ rằng em hiểu, nhưng thôi, cả 2 chị em đều hài lòng với câu trả lời là được rồi, hì hì)
- Chị ơi, em nghe họ nói khi cái đó bay ngang qua thì mình ước, điều ước có thành sự thật k chị?
- Cái đó chị cũng không chắc nữa, nhưng chị nghĩ cũng có thể đó. Vậy Hậu có điều ước gì không?
- Có. Em ước em khỏi bịnh, nhà có thiệt nhiều tiền, thiệt là giàu... để em đi làm từ thiện, như chị zậy đó!


Tôi thật sự sốc. Khi nghe em trả lời, tôi đoán đúng e sẽ tl em mong sẽ khỏi bệnh, khi em mới nói đến em ước nhà thiệt giàu, tôi cũng nghĩ ừ, cũng đúng thôi, đứa trẻ nào mà không mong vậy, nhưng khi nghe đến ước mơ cuối cùng của em là được đi làm từ thiện, tôi đứng hình trong vài giây.... em quá nhỏ để có thể có những suy nghĩ đó. Trong khi những bé nhỏ lớp 1 ngoài kia còn đang tung tăng, vô tư, vô lo thì cậu bé bé nhỏ của tôi đã phải chịu đựng biết bao đau đớn, thế mà em có thể suy nghĩ đến một điều lớn lao như vậy, tôi thật sự nể phục em, nể phục cậu bé ngây thơ, tốt bụng này.
Hôm nay em hỏi tôi rất nhiều thứ, từ sao băng, mặt trăng, đến vũ trụ cho đến cách xây cầu, em hỏi tôi làm sao họ xây cây cầu dài thiệt dài qua sông được hả chị? Thật sự nhiều câu hỏi vô tư của cậu bé làm tôi bó tay.
Tôi lật vài trang trong cuốn album tranh ảnh gây quỹ của dự án, em cũng ngồi xem với tôi, dừng lại ở tấm ảnh cây cầu Trần Thị Lý, phía sau đó là Vòng xoay mặt trời ( Sun Wheel), em hỏi tôi cây cầu này là cầu gì? Ở đâu hả chị? Phía sau đó là cái gì vậy chị? Tôi trả lời em rằng đó là cầu TTL, phía sau đó là VXMT. Em hỏi VXMT là sao chị? Tôi nói với em đó là một trò chơi rồi tôi giải thích với em về cách nó hoạt động. Em chăm chú lắng nghe với ánh mắt đầy hăng hái. Rồi sau đó em hỏi tôi hằng hà vô số câu hỏi về các trò chơi trong đó, em hỏi tôi đi chưa? Em còn nói khi nào chị dắt em đi nha. Hay là giờ chị chở em đi luôn đi. Tôi nói với em giờ chị đang bận, khi nào có dịp chị dẫn em đi nhé. Hôm nay em còn phải ở phòng bệnh chứ, chưa được đi đâu. Em vui lắm. Lúc đó thực chất tôi cũng chỉ trả lời như thế để em khỏi đòi đi nữa thôi, nhưng giờ khi nghĩ lại, tôi hối hận vì có suy nghĩ đó và trả lời em vô tư như thế lắm, em mong chờ thật sự vào tôi. Giờ này, tôi hứa với bản thân, khi nào em được xuất viện, nhất định có dịp tôi sẽ liên lạc với em và dẫn em đi chơi cho thỏa thích.
Các bạn ạ, đến nơi này với danh nghĩa là tình nguyện viên, cho đi không bao nhiêu, nhưng tôi được được nhận lại rất nhiều. Tôi được nhận những nụ cười, những cái ôm, những niềm tin bé nhỏ, tôi hạnh phúc, tôi lạc quan hơn, tôi yêu đời hơn và tôi trân trọng cuộc sống của mình hơn. Còn bạn, bạn nhận được những gì? ^^
---Kiều Hằng---

0 nhận xét:

Đăng nhận xét