Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

CNTN 109 - NGÀY CỦA MẸ.


"Khi còn trẻ tôi tự nhủ sau này sẽ giúp đỡ cho mẹ thật nhiều. Lớn lên tôi lập gia đình, phải lo lắng cho gia đình riêng của mình mà không còn thời gian cho mẹ. Đến khi mẹ qua đời tôi mới nhận ra lời hứa năm xưa thì đã quá muộn... Giờ tuổi đã già tóc bạc, tôi xin hát tặng mẹ mình một bài hát". Những giọt nước xúc động chảy xuống trên gương mặt già nua...

CNTN 109 - Ngày Của Mẹ chứng kiến rất nhiều giọt nước mắt và những lời tâm sự xúc động của các cô chú bệnh nhân.
"Ông xã ơi, cố gắng lên, em luôn ở bên anh". Cứ ngỡ những câu nói trên từ một cặp vợ chồng trẻ... Nhưng không phải: Cô quê ở Quảng Ngãi, tóc đã bạc gần hết, người nhỏ nhắn lập cập bước lên sân khấu và run run cầm micro nhắn nhủ cho người chồng thân thương đang ngồi dưới sân khấu - chú cũng già rồi - trước khi hát tặng chồng một bài... Cả mấy trăm con người đồng thanh vỗ tay chúc cho chú mau khỏe về với gia đình...
Số lượng bài hát đăng ký quá nhiều, chương trình đã phát hết quà rồi mà các cô chú vẫn ngồi nán lại xem văn nghệ rất đông. Chương trình kéo dài tới hơn 17h30 cho tới khi ban nhạc phải xin lỗi thu dọn âm thanh ra về... Lúc đó các cô chú mới lục đục lên phòng.
Những tình nguyện viên còn lại dọn dẹp sân khấu và quây quần lại cạnh những miếng bánh, ly nước lọc đơn sơ... Hơn hai mươi con người đã đồng hành với nhau qua rất nhiều chương trình và rất nhiều kỉ niệm, giờ họ ngồi lại bên nhau để chia sẻ nụ cười, cho đi tình yêu và cùng nhau hát vang bài hát "Tuổi trẻ là mình cùng nhau khoác vai đi từ sáng tới đêm...". Đồng hồ chỉ 19h30 tối rồi mà các tình nguyện viên vẫn còn lưu luyến chưa dứt để ra về...
Chúng ta không phải là những hòn đá cô đơn - Chúng ta là những con người có rất nhiều tình cảm để sẻ chia.

(13/05/2019)
Hồ Dương Đông


0 nhận xét:

Đăng nhận xét