Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019

Cô bé dũng cảm

Từng gặp gỡ với nhiều người khiếm thị do khuyết tật về mắt từ khi còn nhỏ, nhưng thật sự chúng tôi không hiểu được cảm giác đột nhiên không nhìn thấy gì khi gần 20 tuổi... Chắc hẳn phải kinh khủng lắm! Nếu như người ta sinh ra đã không nhìn thấy gì thì còn đỡ, đã nhìn thấy màu sắc cuộc sống mà giờ không thấy được, ắt hẳn phải khổ sở biết mấy...

- Bác sỹ nói mắt em vẫn bình thường, nhưng dây thần kinh mắt bị khối u chèn ép nên em không nhìn thấy được.

- Em bị đã lâu chưa? 
- Ba năm rồi. Mọi thứ lúc đầu cứ mờ dần rồi tối hẳn luôn. Xung quanh em giờ chỉ có bóng tối.

Đã bị bệnh và cơ thể bị đau liên tục - với người bình thường vậy là quá khổ rồi - nhưng em còn bị tước mất các niềm vui cơ bản: không xem tivi, không chơi game giải trí, không đọc sách báo, không đi học, thậm chí cả không tự đi lại được... Mọi sinh hoạt của em phụ thuộc vào mẹ...
- Bệnh em giờ tái phát rồi nên bác sỹ nói phải điều trị lâu. Em nói. 

- Em không nhìn thấy được thì làm sao biết?
- Em hỏi bác sỹ.
- Wao... Dũng cảm quá! Nhiều người bị bệnh này gia đình phải giấu không cho biết, thế mà em lại hỏi trực tiếp bác sỹ.
- Dạ. Em còn nghe mẹ nói chuyện với bác sỹ nữa...

Cầm lấy chiếc micro em hát tặng các anh chị dự án 03 bài hát. Giọng em cất lên đầy cảm hứng, người ta không cảm thấy bất cứ sự than thở, bi quan, buồn bã nào về cuộc sống trong em...
- À, cái chị làm hướng dẫn viên du lịch giờ sao rồi ạ? Em hỏi.

- Em còn nhớ chị đó à?
- Dạ nhớ chứ. Chị đó năm ngoái dẫn em đi công viên 29/3 chơi mà. Chị đó giờ sao rồi ạ?

Hức... Nghe mà không biết trả lời sao vì ai đời người bệnh mà đi hỏi thăm người có sức khỏe 😅... Mà cả năm rồi chứ đâu phải ít... Không nghĩ là em còn nhớ đâu 😅... Ờ... Mà ngoài kia thì có nhiều thứ để làm và nhiều thứ để chơi lắm, có mấy khi chúng ta nhớ tới các em? Còn các em ở đây vẫn nhớ các anh chị tình nguyện viên lắm.
Thôi thì cứ làm tình nguyện đến khi nào vẫn còn có thể...

22/5/2019
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét