Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Ngày mai

NGÀY MAI.
"Thật ra ai cũng sống một ngày mà thôi, bởi vì không ai biết trước ngày mai của mình và ngày mai có bao giờ tới đâu? Ngày nào cũng là ngày mai đúng không?? Thế thì tại sao mình không sống hết mình, sống trọn vẹn ngày hôm nay đi? Lo lắng, đau buồn, trách móc, giận hờn,.. vv và … vv có giúp ích được cho ai đâu???"
Những dòng chia sẻ ở trên có thể mọi người ai cũng hiểu, ai cũng biết nhưng không phải ai cũng làm theo.
Ngày 12/08/2017, cô Hương 61 tuổi - tác giả của dòng chia sẻ - đã bắt xe khách từ Trà Vinh miền Tây sông nước ra tới Tp. Đà Nẵng, với mong ước qua câu chuyện cuộc đời đấu tranh với ung thư của mình tiếp thêm hy vọng cho bệnh nhân tại Bv Ung bướu Đà Nẵng.
Gặp Cô khi vừa tới Đà Nẵng, cho chúng tôi xem lần lượt các bức ảnh chụp tế bào ung thư tàn phá ăn trắng hết cả khoang bụng, các khối u to tướng lở loét đang rỉ máu... thật sự ai cũng bàng hoàng. Một phép màu nào đó đã đến với người phụ nữ này khi Cô vẫn còn sống!!!
Vâng! Ông Trời đôi khi giáng cho ai đó một cú thật mạnh để làm họ tỉnh ngộ, và làm cho những người xung quanh họ tỉnh ngộ nữa... Sau khi đi về từ cõi chết, Cô đã phát tâm nguyện đi khắp nơi làm từ thiện cho tất cả mọi người mà cô gọi chung là Đồng bào !
Buổi chiều Chủ nhật tình nguyện ngày 13/08/2017, là lần thứ 66 chương trình diễn ra. Em Nguyễn Xuân Hậu, 11 tuổi, quê ở Quảng Nam bị bệnh u não, sống với bà ngoại, không cha, xin phép lên sân khấu trình bày bài hát "Sa mưa giông". Giọng hát của em rụt rè, bé nhỏ... Bỗng mọi người thấy cô Hương vụt chạy lên sân khấu ôm chầm lấy Hậu và nước mắt cứ thế tuôn rơi...


... sinh ra từ một vụ cưỡng hiếp. Không cha. Năm tuổi, cô đã bị bán đi ở đợ nhà người khác. Bảy tuổi, cô lần đầu tiên muốn tự kết liễu cuộc sống. 14 tuổi, mẹ bán cô vào động quỷ, làm gái điếm tại bến xe miền Đông, SG. 18 tuổi, cô bị cưỡng hiếp đến mang thai. Đứa con đầu tiên và duy nhất của cô bị mất sau khi sinh vài tháng. Nhìn thấy Hậu, cô thấy đâu đó hình bóng của mình cách đây năm mươi năm về trước... Không cha, không gia đình...
Cả không gian bệnh viện lặng im.
Người phụ nữ nhỏ bé cứ thế chia sẻ câu chuyện về cuộc đời bằng giọng nói ấm áp. Người ta không thấy cô buông lời trách móc bất cứ ai đã xúc phạm đến thân thể mình, kể cả người cha đã hãm hiếp mẹ cô. Không tìm kiếm sự cảm thông. Chỉ có ước nguyện duy nhất là giúp đỡ bà con đồng bào cùng cảnh ngộ... Như lời tựa trên trang bìa cuốn sách "Red Tears" của tác giả Katherine H. Nguyen rằng: "Katherine has turned herself into a guiding light" (Katherine đã biến bản thân mình thành ngọn đèn dẫn đường).
Katherine H. Nguyen đó chính là Cô Hương!
Người phụ nữ chưa học hết lớp năm ấy, là tác giả cuốn sách "Red Tears" (Nước mắt màu đỏ) đang giao dịch trên trang mạng Amazon.com. Là nhân viên hàng không quốc tế, là chủ quán bar, là nhân viên nail, là nghệ sỹ sáng tác nhạc, là nhà văn, là doanh nhân... Tất cả đều cảm nhận được một trái tim đầy bao dung độ lượng và tình yêu thương từ người phụ nữ rất nhỏ bé mà cuộc đời đã buộc cô phải trải qua bao nhiêu là khó khăn và thử thách.
Duyên nợ với Dự án "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" chưa hết, Cô Hương quyết định tiếp tục lặn lội xe khách từ Trà Vinh ra Đà Nẵng làm tình nguyện lần 2. Ngày 29/08/2017, Cô sẽ có mặt với mong ước gặp gỡ trò chuyện với tất cả tình nguyện viên dự án, tặng quà cho bệnh nhân tại Bv Ung bướu, gặp em Hậu và cho đi càng nhiều càng tốt... Rất mong các TNV đồng hành cùng Cô!
Ai biết tới ngày mai? Hãy sống trọn vẹn cho ngày hôm nay!
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét