Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Nhà

Tình nguyện có thể xem là phương thức để mọi người lẩn trốn thực tại, trốn chạy chính mình. Buồn chán ư? Rảnh rỗi quá không biết làm gì ư? Cô đơn một mình ư? Mới chia tay người yêu? Căng thẳng, mệt mỏi vì tranh đấu? Người ta mách bạn hãy đi làm tình nguyện. Tình nguyện được xem là viên thuốc giảm đau? Là cách bạn trốn chạy bản thân mình?
Thực tế, đây là nhà!
Dù có đi đâu thì ai rồi cũng quay về nhà. Nhà là nơi bạn có thể vô tư thể hiện cảm xúc mà không lo bị phán xét. Nhà là nơi bạn sống thật với bản thân mà không phải "Tốt khoe, xấu che". Không ai chê cười bạn ở dự án. Mọi người chấp nhận bạn như là vậy. Không so sánh, không ai giỏi hơn hoặc kém hơn.
Ở ngoài kia bạn phải đấu tranh vì lý tưởng của bản thân. Lý tưởng đã hình thành thông qua việc đọc những cuốn sách, nghe những nhà thuyết trình bán sách. Ở ngoài kia bạn phải tỉnh táo, luôn luôn tỉnh táo để không bị người khác lợi dụng và tìm mọi cách "hợp lý" để lợi dụng người khác.
Ở nhà, chẳng có lý tưởng nào cho bạn tranh đấu, chỉ có tình cảm giữa các thành viên, sự cảm thông giữa các tình nguyện viên. Chẳng ai khuyến khích bạn phải trở thành ông này bà nọ, mọi người chỉ muốn bạn hãy là chính mình. Ở nhà, bạn thoải mái cười đùa và tận hưởng niềm vui cuộc sống ban tặng. Không có ai tìm cách lợi dụng bạn ở đây! Vì cái gì? Danh hiệu, giấy chứng nhận, bằng khen ư? Dự án không có. Vật chất ư? Rất nhỏ bé nếu so với sự chân thành được gửi gắm kèm theo. Nếu ai tìm cách lợi dụng bạn ở đây, người đó chắc chắn sẽ không tồn tại được lâu.


Ở ngoài kia bạn phải chạy đua, phải nỗ lực mọi lúc mọi nơi, phải tận dụng mọi cơ hội để thăng tiến, để chứng tỏ bản thân trước mọi người. Ở đây mọi chuyện cứ diễn ra bình thường như cuộc sống vốn dĩ đã vậy. Cứ hai tuần/ lần, cứ đều đặn mỗi tối, mỗi cuối tuần các hoạt động lại diễn ra. Bình thường giống như ăn uống, giống như hơi thở. Không ồn ào, không phô trương nhiệt náo mà ấm cúng như trong một gia đình. Đầy ắp tiếng cười, rộn rã niềm vui!
Ở nhà, mọi người đùm bọc lẫn nhau. Những người đi trước, những đàn anh đàn chị, những người trong BQT đôi khi lại làm nhiều hơn, công việc nặng nhọc hơn, âm thầm hơn trong niềm vui tự tại và sự khoan dung trước sai lầm của các bạn trẻ. Không cần phải kêu gọi trách nhiệm, kêu gọi gánh vác trọng trách hay kêu gọi lòng trung thành, những cái đó chỉ đúng với ngoài kia bởi ngoài kia có thừa sự tính toán mà rất ít tình yêu...
Còn ở đây là nhà!
P/S: "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" là dự án tiêu biểu được bầu chọn bởi các bạn trẻ YSEALI từ Huế trở vào miền Nam. Ngày 03 tháng 12 năm 2016 tại Lãnh sự quán Hoa Kỳ, Tp. Hồ Chí Minh.
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét