Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Xe sách tối thứ 3

- Này con ơi, sao mấy bữa nay không thấy xe sách? Cô chờ lâu lắm rồi nhé.
- Cháu ơi, sách báo này cho mượn miễn phí à? Cho chú tờ báo đi.
- Có chú kia về quê hôm bữa, nhờ cô trả sách cho mấy đứa nè!
Hành lang bệnh viện thường hay vắng vẻ ban đêm thì tối nay tạm thời... tắc đường. Bà con các phòng ùa ra mượn sách, mượn báo, mượn truyện tranh. Họi gọi nhau í ới, rồi những lời cảm ơn...
Một cô bệnh nhân lớn tuổi đứng cạnh xe sách tìm sách rất lâu, cuối cùng cô cũng lựa được hơn 5 quyển sách các loại. Chỉ tay vào vết mổ ở cổ ra hiệu không nói được, cô mấp máy môi muốn nói điều gì đó. Vết mổ được lắp cái ống nhựa có nắp màu xanh, mỗi lần người ta thở mạnh nó lại phát ra âm thanh phì phì. Nó làm cho người ta không thể nói được vì không khí ở phổi không lên được thanh quản. Chắc cô phải cảm thấy khó khăn lắm...

Cầm bút cô viết ra giấy vài dòng... "Cô phải viết như thế nào để mượn sách của con. Cô giáo viên cấp 3. Cô rất trông mấy đứa con."
Vâng! Chỉ vỏn vẹn vài câu... Nhưng ngay lúc đó cảm giác tôi là một người khác, khác hoàn toàn.
Cả ngày đôi khi bạn thấy mình giống người ăn xin, luôn muốn được người khác thừa nhận những việc mình làm. Một người ăn xin sự chú ý, sự quan tâm của người khác. Để làm gì? Để không cảm thấy trống rỗng! Bạn sợ không nhận được thừa nhận từ mọi người, bạn sợ cô đơn, bạn cần người nào đó ban phát cho một loại tình cảm nào đó để bạn có thể sống, để lê lết sống. Thiếu thốn, luôn cảm thấy thiếu thốn... Không thể sống thiếu người khác... Bạn là người ăn xin đúng nghĩa.
Bạn ra sức học hành ở trường ĐH, đôi khi không phải là do thích thú mà bạn tập trung cho thi cử đâu, mà do sợ. Bạn sợ thi rớt, sợ bị người khác đánh giá về thành tích điểm kém, họ sẽ dèm pha bạn, chê bai khinh thường bạn và rồi bố mẹ bạn sẽ la mắng. Bạn sợ bằng cấp không đủ cao, sợ công việc tương lai bị ảnh hưởng, rồi nhà lầu, xe hơi... sẽ biến mất. Sợ hãi và tham lam, bạn cố gắng học cho giỏi. Vậy thôi! Cũng là tâm trạng thèm khát của một người ăn xin, không khác mấy.
Bạn đi làm. Bạn muốn có tiền, bạn cần tiền để trang trải sinh hoạt và mua nhiều thứ. Tiền tới từ ông chủ, từ sếp. Bạn muốn sếp thấy sự tận tụy của mình, bạn muốn thể hiện lòng trung thành, cống hiến, bạn hy sinh tất cả thú vui cho công việc... để hy vọng được nâng lương hoặc cất nhắc lên vị trí cao hơn. Bạn bợ đỡ, nịnh hót, bạn giả tạo trong các mối quan hệ. Bạn không còn là chính bạn. Bạn tự nhủ mình phải lo cho cuộc sống, bạn không thể sống mà thiếu tiền cho nên bạn cần thỏa hiệp. Và đôi khi bạn cảm thấy bản thân mình thật tội nghiệp... sống không giống người, mà giống ăn xin!
Tôi là người ăn xin vĩ đại.
Chuyện là buổi tối xe sách thứ 3, tôi cảm thấy mình là người khác. Tôi có thứ gì đó để cho. Lần đầu tiên, tôi không chỉ ngửa tay ra để nhận. Tôi cảm thấy mình thật đầy đủ, trọn vẹn. Tôi đang có trong tay quá nhiều thứ: sức khỏe, trí óc minh mẫn, sự tự do, thân hình khỏe mạnh, gia đình yêu thương... và xung quanh là những người rộng lượng sẵn sàng đón nhận việc làm của tôi.
Hết.
_Cảm nhận của một tình nguyện viên đặc biệt_

0 nhận xét:

Đăng nhận xét