Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

CNTN 108: TRẢI NGHIỆM MỚI


CNTN số 108 đúng vào ngày nghỉ lễ dài ngày... Bệnh viện vắng vẻ. Các căn phòng đóng cửa im lìm. Rất ít khi thấy bệnh viện yên tĩnh như vậy... Các cô chú về nhà hết rồi, chỉ những ai bệnh nặng hoặc nhà xa thì mới ở lại thôi.

Tình nguyện viên tham gia cũng ít mà mặt ai cũng buồn rười rượi, rất ít khi thấy tụi nó buồn như vậy... Đứa thì buồn vì nhà cấm cửa không cho về. Hỏi ra mới biết là giỗ tổ Hùng Vương mới về xong, giờ nhà cấm không cho về ăn hại nữa... Buồn! 😁
- Ơ, thầy... Một cậu thanh niên chạy tới bắt tay.

- Ơ, chào em. (Nhìn thấy mặt quen quen mà không nhớ tên)
- Thầy nhận ra em không? Cậu ta hỏi.
- Chỉ nhớ mặt quen quen thôi à...
- Hai năm trước em tham gia dự án đó, thầy không nhớ tên hả? (Nhớ quái nào được... ) Chị em mới mổ trong bệnh viện. Chị mới mổ xong hôm qua nên giờ còn mệt, em vào thăm chị em. 
- Ờ, thì ra là vậy... 
Hỏi chuyện thêm một hồi thì cậu ta hỏi:
- Mấy tình nguyện viên hai năm trước đây đâu rồi thầy? Sao em không thấy ai cả?
- Ờ thì Tình - Tiền - Tù - Tội... à quên... Cơm - Áo - Gạo - Tiền hết rồi, ai mà chẳng thế... Hờ hờ... Có mấy ai siêu thoát lên khỏi mấy cái đó đâu? 😂

Chương trình văn nghệ tuy ít cô chú bệnh nhân nhưng cũng vì tâm trạng những người ở lại buồn nên nhiều người xin hát hai bài. Mỗi người hát 02 bài là chuyện rất hiếm xảy ra vì bình thường đông lắm... Nhưng ai cũng hát nhiệt tình... 

- Cho tôi hát thêm bài nữa cho vui. Tôi quê ở Gia Lai, đang chờ mổ vì đau quá phải ở lại bệnh viện...

Từng tràng pháo tay vang lên... Rồi khung gian bệnh viện như sôi động hơn với màn kịch "Tây Du Ký đại náo Bật Mã Ôn" xàm xí, nhảm nhí chủ yếu mang tính giải trí... Với Thái Thượng Lão Quân thì giọng the thé, Tôn Ngộ Không thì vứt gậy đi chăn ngựa... Rồi màn biểu diễn thời trang toàn "bóng hồng" lên sân khấu ôm nhau thiệt là kinh dị và không biết dị... Hây dà... Chắc phải tuyển thêm nam cho nhóm Ziubi gấp... 😇
18h30. Các TNV lần lượt ra về. Một chiếc xe cấp cứu đậu dưới hầm bệnh viện đang nổ máy... Một chiếc băng ca vội vã đưa một người lên xe... Người nhà cũng vội vã lên xe luôn...
- Thầy ơi, hình như người đó chết rồi hay sao đó. Không nhìn thấy dịch truyền hay bình oxy gì cả...
Ờ... Thì cũng có thể họ đã mất... Với những người mới chứng kiến cảnh đó thì thẫn thờ, còn với những ai đã hiểu quy luật tất yếu ấy của tự nhiên thì họ sẽ bắt đầu thay đổi suy nghĩ, bắt đầu học cách sống trọn vẹn, yêu sâu sắc, nhảy múa, ca hát với tấm lòng biết ơn cuộc sống...

28/4/2019
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét