Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019

BỆNH VIỆN LÀ NƠI CHỨNG KIẾN NỔI KHỔ CỦA CON NGƯỜI

Rất nhiều tình nguyện viên chỉ đến bệnh viện vào buổi tối, và do đó họ không biết cảnh tượng bệnh nhân điều trị như thế nào vào ban ngày tại Bv Ung bướu ĐN.

Rất nhiều TNV chỉ thấy các em nhỏ tầng 10 cười đùa, chạy nhảy vào buổi tối mà không chứng kiến các em đã khóc thét, run rẩy, sợ hãi khi bị kim đâm, tiêm thuốc, đặt ven lấy máu, khử trùng vết thương máu me loang lỗ... vào ban ngày. Rất nhiều TNV chỉ thấy các cô chú vỗ tay, hát hò vào buổi tối mà không chứng kiến sự căng thẳng tột cùng, sự đau đớn do hóa trị, xạ trị, nôn mửa, lở loét, chảy máu, phẩu thuật cắt da cắt thịt hay thậm chí cắt chân, cắt tay.. đã diễn ra vào ban ngày.
Rất nhiều giọt nước mắt hoảng sợ, đau khổ của người thân, rất nhiều người ôm đầu khóc ngất lịm, rất nhiều ca bệnh xin về nhà hay vĩnh viễn ra đi là vào ban ngày tại bệnh viện... nhưng nhiều TNV không biết điều đó! Họ chỉ tới bệnh viện vào buổi tối khi mọi việc đã lắng xuống, đã bình yên... Một số ít TNV chứng kiến thì quá sợ hãi hoặc tìm cách né tránh không nghĩ đến vì sợ...
... Bệnh viện là nơi chứng kiến nổi khổ của con người!
Với một tâm hồn nhạy cảm và một trí óc thông minh, việc chứng kiến nổi khổ là bước ngoặt làm biến đổi hoàn toàn con người họ.
Hoàng tử Tất Đạt Đa trong lần đầu tiên bước ra khỏi cung điện luôn tràn ngập cảnh vui đùa, nhảy hát, cung tần mỹ nữ... Ngay lần đầu tiến chứng kiến cảnh bệnh tật, nghèo đói, chết chóc... trên đường phố đã tỉnh ngộ và biến đổi hoàn toàn trong nhận thức. Hoàng tử đã trốn thoát khỏi cung điện để đi tầm sư học đạo trong hơn sáu năm và đã giác ngộ dưới gốc cây Bồ Đề tại thị trấn Bodhgaya Ấn Độ.
Với những tâm hồn ít nhạy cảm và những trí óc còn quá bận rộn với những toan tính thường ngày, việc chứng kiến nổi khổ chỉ khiến họ thêm sợ hãi và không làm biến đổi bất kỳ cái gì trong bản thân họ.
Với những tâm hồn kém nhạy cảm và những trí óc quá bận rộn với các toan tính, việc chứng kiến nổi khổ cũng như "nước đổ lá khoai", không làm thay đổi bất kỳ điều gì.
Bởi vì kém nhạy cảm nên họ cứ nghĩ bệnh viện là dành cho người khác, đau khổ là dành cho người khác không phải dành cho mình... Bởi vì sợ hãi nên họ cứ giữ cho tâm trí bận rộn bằng những kế hoạch tương lai, tham vọng hoặc đủ thứ công việc lặt vặt khác... Dù gì thì cũng cứ bận rộn để không phải nghĩ tới sự thật:
... Bệnh viện là nơi chứng kiến nổi khổ của con người !
... Và cũng là nơi chứng kiến khát vọng tâm hồn, trưởng thành trong nhận biết của con người.
Hết
(4/5/2019)
Hồ Dương Đông

0 nhận xét:

Đăng nhận xét